Monday, 23 April 2018

NHỮNG DÊ CỤ "ĂN DÀY" NHẤT LÀNG BÁO LÀ AI? (Báo Tiếng Dân tổng hợp)




22/04/2018

LTS: Rất nhiều vụ bê bối về quấy rối tình dục đã và đang diễn ra nhiều năm qua trong làng báo nói riêng và nơi công sở nói chung. Mặc dù những vụ lạm dụng này đã để lại nhiều vết thương cho các nạn nhân và những người thân của họ, nhưng hầu như chưa có thủ phạm nào bị bắt hay bị khởi tố.

Sự kiện nhà báo Đặng Anh Tuấn, bút danh Anh Thoa, Trưởng ban Truyền hình báo Tuổi Trẻ, được cho là thủ phạm hiếp dâm nữ cộng tác tác viên tờ báo này, có lẽ đây là lần đầu tiên công an vào cuộc điều tra. Nhân sự kiện này, cư dân mạng tiếp tục lên tiếng về các vụ sách nhiễu tình dục diễn ra trong báo giới.

Xin được giới thiệu các bài viết sau đây của các nhà báo, luật gia và những người trong cuộc, để quý độc giả có thêm thông tin về quấy rối tình dục trong làng báo và nơi công sở ở Việt Nam nghiêm trọng như thế nào. Vì lý do tế nhị, nên người viết không ghi rõ họ tên thủ phạm, mà chỉ viết tắt như: N.T.T. Trưởng văn phòng báo TN ở Thành phố ĐN, hay B.T.V. là Giám đốc Thư viện Pháp luật…

***

22-4-2018
“Lạm dụng tình dục là quá trình trong đó một người lợi dụng vị thế của mình nhằm dụ dỗ hay cưỡng ép người khác tham gia vào hoạt động tình dục”. (Wikipedia)
Một số người bên báo “Tê Tê” bảo tôi ganh tị với danh tiếng của họ nên chủ đích tấn công mỗi tòa soạn này. Có ý kiến lại nói làng báo đầy kiểu lạm dụng tình dục như thế, sao không nói hết.
Tôi cũng phán đoán là tình trạng này là nhiều. Cũng đã xuất hiện phản hồi của các nữ PV, CTV từng bị quấy rối. Tuy nhiên, là một người làm báo, tôi hiểu là cần ưu tiên viết trước những điều mắt thấy tai nghe.
Trở lại câu hỏi ở phần tiêu đề. Sẽ chẳng ai đi thống kê chuyện này đâu, nhưng có thể phỏng đoán được phần nào từ thực tế.
Nếu phải điểm mặt đầu tiên về những kẻ lạm quyền nhũng tình theo như định nghĩa của Wikipedia, không thể không nói tới nhân vật Ngờ Thờ Thờ, Trưởng văn phòng báo Thờ Nờ ở Thành phố đáng sống Đờ Nờ. Nói đến đây, tôi tin hầu hết sinh viên, cựu sinh viên Khoa Báo chí ở ĐH Khoa học Huế có thể xác nhận giùm tôi điều này.
Là sếp lâu năm của Văn phòng đại diện một tờ báo lớn ngang ngửa “Tê Tê”, đồng thời đi giảng dạy báo chí ở Huế, ông ta đã lập một quy trình hoàn hảo cho các bẫy tình của mình.
Những miếng mồi như cơ hội thực tập, cơ hội đăng bài, cơ hội được làm một phóng viên báo lớn trong tương lai… quá là hấp dẫn với những nữ sinh khu vực miền Trung (vốn rất khát khao công việc sau khi ra trường).
Ông ta xưng “thầy” ở trên giảng đường và đổi ngôi xưng “anh” khi tiếp cận các nữ sinh trong tầm ngắm ở các cuộc ăn nhậu, gặp gỡ bên ngoài.
Như là sự đổi chác, nữ sinh được “thầy” rủ đi KS trước khi có khả năng được chọn về văn phòng thực tập. Còn nếu em nào chưa cắn câu, khi đã về đó rồi thì cũng khó thoát khỏi nguy cơ bị lạm dụng.
Tôi có nghe câu chuyện của một cựu nữ sinh báo chí Huế. Em tin lời hứa của thầy nhà báo Ngờ Thờ Thờ và đã dâng hiến, nhưng thỏa mãn xong rồi thầy đá em ra, nuốt lời luôn. (Có lẽ một phần vì nhan sắc em không được tốt nên chỉ dừng ở vai trò “của lạ”).
Bao nhiêu em nữ sinh báo chí khác bị Ngờ Thờ Thờ gạ gẫm qua hàng chục thế hệ sinh viên? Thật khó để nói lên. Nhưng chỉ cần tham khảo qua một khóa, một lớp thôi, đã có thể hình dung mức độ của ông nhà báo lão làng này.
Trong số những cựu sinh viên báo chí khoa học Huế giờ đã là nhà báo khắp mọi miền, có người nói gặp Ngờ Thờ Thờ chỉ sẽ gọi bằng THẰNG chứ không thể gọi bằng THẦY. Tôi hiểu nỗi bức xúc của các bạn, vì các nam sinh chúng tôi cũng một thời bịt khẩu trang lao vào sân trường nện cái thằng thầy khốn nạn chuyên ép nữ sinh ngủ để không đánh rớt bộ môn thể dục mà ông ta giảng dạy.
Thực tình là tôi không lên án những người hám sắc. “Đàn ông không dê là đàn ông pê đê”. Nhưng, như đã nói, tôi cực ghét những kẻ dùng quyền lực để ép người khác phục vụ. Làm đàn ông, chỉ nên chinh phục phụ nữ bằng tài năng, lòng cao thượng, sự hấp dẫn của bản thân.
Ps: Các bạn nữ, đã từng là nạn nhân hay có nguy cơ thành nạn nhân, hãy share các câu chuyện, bài viết liên quan chủ đề lạm dụng tình dụng về tường nhà mình. Nó có thể là vũ khí ngầm giúp bạn chống lại ý định tấn công tình dục của các ông sếp.
____

Về Quấy Rối Tình Dục
22-4-2018
Nếu câu chuyện này có đúng đi nữa thì các dâm-tặc công sở như Bùi Tiên Sinh đây và các đồng-dâm toàn quốc xin đừng quá lo lắng, rất hại đến thận. Đơn giản là vì luật pháp, dư luận và truyền thống nước nhà đang ở phía các đồng dâm.
Còn chưa tin? Thì đây:
• Luật Việt Nam chả có chỗ nào bảo sàm sỡ, hôn hít là quấy rối tình dục (QRTD) cả. Không có định nghĩa về QRTD thì đừng có mà vu khống Bùi Tiên Sinh nhá. Chỉ cần đừng đi quá xa như hấp-diêm để lúc mặc áo Juve bọn bạn tù nó không búng tr*m giải trí là OK nhé.
• Theo Bộ Luật Lao Động (BLLD), QRTD thì cũng chỉ là ‘tại nơi làm việc’ mà hẹp lại là trụ sở/chi nhánh của doanh nghiệp. Bùi Tiên Sinh thả dê lông nhông ở tư thất cơ mà? Liên quan gì nhở?
• Nếu chả may bị tố ầm ĩ là QRTD thì quyền duy nhất của nạn nhân theo Bộ Luật Lao Động là nộp đơn … xin nghỉ việc. Cho chết, vừa bị nhục nhã, vừa mất nguồn sống nên đành cố mà chịu đựng. Đấy, doanh nghiệp của Bùi cứ yên tâm kiếm tiền vì đến phạt vi phạm hành chính cho hành vi QRTD còn chả rõ ràng nữa là.
• Luật cũng KHÔNG buộc doanh nghiệp có nghĩa vụ phòng chống QRTD và có trách nhiệm khi hành vi QRTD diễn ra (ví dụ lồng ghép quy định về chống QRTD vào nội quy lao động, etc). Thực tế chỉ một số bọn khoai Tây, bọn khách sạn tự nguyện hoặc bọn may xuất khẩu bị nhãn hàng ép thì mới phải đưa vào thôi. Doanh nghiệp Việt Nam dại gì mà đưa vào để tự mình bóp tr*m mình à?
• Nếu có bị QRTD thì bọn gái (hoặc cả zai:-)) cũng chả biết phải làm gì, bắt đầu từ đâu vì BLLD đâu có quy định xử lý riêng và cũng đâu bắt doanh nghiệp phải xây dựng quy trình xử lý đâu?
• Trong 11 nhóm nội dung lớn được đưa vào BLLD sửa đổi thì không rõ nhóm quy định về chống bất bình đẳng giới và QRTD có bị gạt ra vào phút cuối hay không? Còn nhiều thứ nhức nhối “dư luận” hơn như tiền lương, thời gian, bảo hiểm, bla, bla, nên Bùi và các đồng dâm công sở cứ yên tâm tiếp tục thả dê trong thời gian tới nhé.
• Xa hơn nữa, dư luận và truyền thống An Nam nhìn chung cũng ở bên Bùi. Chả phải các cụ vẫn bảo ‘làm hoa cho người ta hái, làm gái cho người ta trêu’ sao? 87% phụ nữ có thể bị QRTD nhưng số vụ việc bị tố cáo đếm trên đầu ngón tay. Trong lĩnh vực lao động thì còn chưa xử vụ nào luôn. (Nghe đồn) Bùi Tiên Sinh thiếu nước chỉ mặc sịp đi làm từ gần 10 năm nay mà có sao đâu chả phải là minh chứng sống động lắm sao?
NGHIÊM TÚC: QRTD là bất cứ hành vi có tính chất tình dục của một người nhằm vào một người khác mà người đó không mong muốn và có thể khiến cho người đó cảm thấy bị xúc phạm hoặc tổn thương. Hình thái của QRTD rất đa dạng như hành động, (nhìn chằm chằm vào một bộ phận cơ thể, hẹn hò liên tục dù bị từ chối, tấn công tình dục), lời nói (đùa cợt tục tĩu, bình luận về bộ phận cơ thể,) hành vi phi lời nói (phô bày các hình ảnh khiêu dâm).
Mặc dù BLLD (2012) chính thức quy định nội dung này như một hành vi mà người sử dụng lao động bị nghiêm cấm và BLDTBXH, VCCI và Tổng LDLD Việt Nam đã nỗ lực ban hành một bộ quy tắc ứng xử về QRTD (2015) nhưng về cơ bản là không có bất cứ tiến bộ nào trong việc phòng chống QRTD tại nơi làm việc – lý do thì ở trên đã nói.
Còn về Bùi Tiên Sinh, nếu mọi chuyện là đúng thì chỉ một từ: Súc Sinh!
____

Thể xác và sự im lặng
23-1-2018
Tôi hơi rùng mình khi đọc những nội dung được gửi gắm bằng Confession của một trong những trường đào tạo về Luật nổi tiếng nhất hiện nay – Ulaw Confessions. Nội dung kể về người được cho là giám đốc của Thư viện pháp luật – thuộc công ty cổ phần LawSoft – ông BÙI TƯỜNG VŨ (BTV).
Hơn ai hết, chính tôi và các đồng nghiệp hiểu rằng, người làm nghề Luật nên là người hiểu và tuân thủ luật nhất. Nói đúng hơn, nếu chính bản thân không thể làm gương cho người khác thì tư cách nào để đi ra mà tư vấn, giảng dạy, bảo vệ cho người khác.
Thân thể của phụ nữ luôn cần được tôn trọng – hiểu ở mức độ cơ bản nhất. Tìm cách ép buộc để thỏa mãn bằng lời nói, bằng sự đụng chạm, sờ mó, mò mẫm, cấu véo, cắn xé…một cơ thể phụ nữ dù là góc độ thể xác hay bằng ngôn từ thô tục đều ghê tởm như nhau. Dĩ nhiên, tôi không nói đến vấn đề tình yêu đôi lứa ở đây.
Tôi đọc lướt qua một số thông tin khảo sát, 87% phụ nữ Việt Nam bị quấy rối tình dục. Đau đớn thay. Nó có nghĩa là, cứ đâu đó trong 10 người phụ nữ quanh chúng ta, sẽ có 08 người bị xâm phạm, quấy rối tình dục.Họ có thể bị gạ tình lấy điểm, được đề nghị đổi Báo cáo thực tập lấy thân xác, bị sàm sỡ để sếp vui lòng.v.v.
Tất nhiên, số liệu chỉ là tham khảo, nhưng cũng tất nhiên, đâu phải ai cũng nói ra.
Mà – “HỌ” hoàn toàn có thể là chị gái, là em gái, là học trò, thậm chí là con gái của tôi sau này.

*

CHÚNG TA IM LẶNG

1. Sự im lặng của những người không liên quan – ôi hơi đâu lo chuyện bao đồng, thân ai người ấy giữ?

2. Sự lặng im từ phản ứng xã hội – ôi chuyện này có gì đâu, còn phải lo chính trị, tù kinh tế, biết rồi khổ lắm nói mãi? Luật Việt Nam ấy à, mấy cái này còn lâu mới làm gì được.

3. Sự lặng im từ chính người trong cuộc. Đồng lương, cả nể hay sợ hãi?
Tôi hiểu những khó khăn của những người trẻ lắm, nghề này không dễ để tồn tại, đồng tiền kiếm được chật vật mồ hôi, quan hệ thì cũng kính trên – nhường dưới.

NHƯNG ĐÁNH ĐỔI TỰ TRỌNG, DANH DỰ, THỂ XÁC ĐỂ LẤY ĐỒNG BẠC, LẤY SỰ AN TOÀN CHO GHẾ NGỒI THÌ CỨ THẲNG THẮN RA – LÀ ĐÁNH MẤT MÌNH!

Thay vì làm việc hết mình, hết sức cho đời ở cái tuổi đẹp nhất thì lại dành một phần hoặc toàn bộ thanh xuân con gái để sợ hãi, im lặng và đánh đổi bằng thân thể mình? Gồng mình lên tươi cười để mặc những ngón tay thô bạo sục sạo trong cơ thể cha mẹ trao cho, ngày tháng ấy sẽ về đâu?
Tự hỏi nếu một người làm nghề luật im lặng đối với cả những điều trái luật, những điều xấu xa nhất trước mắt (với cả bản thân?) thì lấy tư cách và ý chí nào để hành nghề?
Chúng ta có thể viết rất nhiều về mơ ước cải cách thế giới này, về mô hình và kế hoạch kinh doanh tỷ đô trong dịch vụ pháp lý nhưng sẽ chẳng có ý nghĩa gì nếu không thể – hoặc không dám- tự lên tiếng bảo vệ mình và những người mình yêu thương.
Những cái like, comment, bài share vẫn đâu đấy sự mập mờ, vòng quanh. Những bài viết tương tự vẫn lâu lâu trồi lên rồi lại thụt xuống từ bao nhiêu năm tới giờ. Và không có gì xảy ra, mọi thứ cứ chìm nghỉm một cách lạ thường.
Tôi tự hỏi điều gì đã cản trở chúng ta được nói ra, được chỉ thẳng, chí ít rằng:
“Ông – Anh đang xâm phạm, quấy rối tình dục tôi đấy!”
“Ông – Anh sẽ phải trả giá nếu dám làm gì tôi!”
Hay chính sự im lặng, hờ hững của chúng ta đang bao che cho những điều ghê tởm đó?

***
Điều đáng sợ không phải là nội dung của hành vi ghê tởm được mô tả, điều đáng sợ là hành vi ấy được diễn ra TỰ NHIÊN – NGANG NHIÊN – THẢN NHIÊN. Ba cái “Nhiên” ấy làm tôi thảng thốt.

Có phải khi cái ác diễn ra đều đặn, được dễ dàng TIẾP NHẬN – CHẤP NHẬN – THỪA NHẬN thì nó sẽ trở thành điều bình thường, điều có 3 “Nhiên” trong xã hội này?
Rồi mẹ mình, em mình, chị mình, bạn mình, con mình và thậm chí là bản thân mình sẽ thế nào nếu một ngày trở thành nạn nhân? Tại sao mọi người trong cuộc vẫn “ngoan ngoãn im lặng và tử tế đến đáng ngạc nhiên”, thậm chí mang ra cười cợt, đùa giỡn trước những câu chuyện đáng ghê tởm như vậy?
Đau lòng và sửng sốt.

*
IM LẶNG LÀ BẮT TAY VỚI TỘI ÁC
Tôi không dám mạnh miệng nói rằng những thông tin này là tuyệt đối chính xác. Tính chất nghề nghiệp buộc tôi phải cực kỳ cân nhắc khi đưa những hình ảnh và thông tin này lên – sẽ mang tính minh họa cho vấn đề tôi sẽ đề cập. Nếu ai đó có thông tin xác thực khác, xin hãy nói cho tôi biết để điều chỉnh.
Nhưng nếu những điều này là sự thật thì im lặng chính là bắt tay với tội ác. Chúng ta có quyền im lặng, nhưng không phải cho trường hợp này. Còn hàng triệu sự quấy rối ngoài kia mà? Tại sao phải im lặng cho qua?
Sợ cái gì mà không nói?
Chủ đề này đã quá cũ, chỉ có nạn nhân mỗi ngày là mới.
Hãy nói ra những điều cần nói, kể cả comment nói rằng: TÔI CŨNG LÀ NẠN NHÂN! – ME TOO
Chia sẻ những điều này đến mọi người và chung tay để phụ nữ thật sự có được sự tôn trọng mà vốn dĩ họ phải có từ rất lâu rồi.
Sài Gòn, 24.01.2018.
P/S: Tôi cũng không có ý định trù dập thương hiệu Việt, đạp đổ chén cơm của nhiều người. Việc xảy ra những vấn đề này không phải do 1 cá nhân mà là tổng hòa của tất cả các bên trong câu chuyện.
Thực tế nghiệt ngã có thể đưa ra câu đối đáp rằng: Ai chịu được thì làm, ai không chịu thì bỏ, không ai ép mình cả. Nhưng thấy sai thì tôi lên tiếng như một sự cố gắng bé nhỏ nhất vì xã hội.
Vậy nên tôi viết ra những dòng này.
——-
Vì tính chất nhạy cảm, tôi cũng không tìm được quá nhiều thông tin, nhưng các phản hồi về tính xác thực có thể tham khảo tại link và các comment liên quan cũng như những bạn nhân viên đã/đang làm việc.

Vấn đề bằng chứng của 1 vụ việc cụ thể cũng không phải cái tôi hướng tới, vì nó chỉ đang là cái ngọn của 1 cái cây trong 1 cái rừng sẽ sớm mục ruỗng cần chặt bỏ mà thôi.

– Câu chuyện của cựu SV Kinh tế Luật – K07502 – Khóa 2008: http://s4.zetaboards.com/K07502/topic/8321655/1/
– Thông tin hiếm hoi về Mr. BTV: 
____

Mời đọc lại: 

Mai Quốc ấn: Nạn nhân(TD).








VẾT THƯƠNG KHÔNG LÀNH (FB Nguyễn Thị Bích Ngà)





Cứ đến hẹn lại lên, năm nào cũng vậy, tháng tư luôn là tháng nóng từ ngoài đường cho đến trên mạng xã hội. Cái nắng cái nóng cộng với cái màu đỏ rực của máu từ băng rôn, khẩu hiệu, cờ xí cứ xồng xộc tấp vào mặt vào óc tất cả mọi người đi đường. Màu đỏ máu tươi hiện lên trên ti vi, trên những con đường, trong trái tim, tâm trí, nỗi ám ảnh của những người lớn tuổi. Tháng tư về, nhức nhối, khôn nguôi.

Cũng đến hẹn lại lên, tháng tư lại tràn ngập tuyên truyền, đầy ắp thông tin, tư liệu, ngồn ngộn những bài viết, tâm sự…trên mặt báo chính thống và các trang mạng xã hội. Đọc nhiều mỗi năm, năm nay cũng không ngoại lệ, điều đọng lại trong tôi, thế hệ sinh sau chiến tranh, không phải là niềm tự hào, không phải là niềm vui chiến thắng, không phải là sự thật hay dối trá, mà nó chỉ đơn thuần là nỗi đau.

Nỗi đau ban đầu còn mơ hồ, giờ thì tưởng chừng có thể cầm nắm được. Nỗi đau mất mát, nỗi đau nhục nhằn, nỗi đau bất lực…Tự đặt câu hỏi cho chính mình, tại sao tôi lại đau nhiều đến thế? Tôi tự đi tìm câu trả lời cho chính mình.

Con người chỉ có thể tha thứ khi và chỉ khi sự thật được phơi bày, minh bạch, không giấu diếm và người có lỗi phải nhìn nhận, sửa sai, chịu sự phán xét của pháp luật, tòa án, lương tâm chứ không thể đòi hỏi sự tha thứ khi người có lỗi vẫn che đậy, thụ hưởng từ cái việc có lỗi mà có. Lòng bao dung, nhân ái phải dựa trên nền tảng của nhân bản, văn minh và thẳng thắn, trung thực, không thể dựa trên cảm tính, dối lừa và càng không thể là sự bắt buộc.

Nhìn vào cách hành xử của nhiều nước sau chiến tranh, có thể thấy họ rất nhanh chóng hòa giải, hòa hợp dân tộc và cùng nhau xây dựng đất nước. Việt Nam sau bốn mươi năm thống nhất đạt được những gì? “Bên thắng cuộc” vẫn tưng bừng ca hát, chào đón, tung hô chiến tích bằng những mỹ từ sáo rỗng, những hình tượng người lính với cây súng lăm lăm vẫn chỉa thẳng lên trời, vẫn những hào hùng, tô hồng, bôi đen nhưng vẫn bem bẻm nói ra lời hòa giải với “bên thua cuộc.” Có sự trơ trẽn nào hơn? Bài học nào được đúc kết và rút ra một cách thành thật và chân thành sau bốn mươi năm? Không có bài học nào hết.

Bốn mươi năm thống nhất, những ngày này, báo chí, truyền hình lại tụng ca ăn mừng hào quang cũ để quên đi các chỉ số tụt hậu của đất nước, quên đi vấn đề biển Đông đang bị xâu xé, quên đi các vấn nạn xã hội từ quan cho đến cộng đồng, quên đi nỗi xấu hổ, thẹn thùng và cay đắng khi đất nước thua kém các nước trong khu vực và trở thành một đất nước ăn mày. Ăn mày dĩ vãng, ăn mày viện trợ và ăn mày tương lai. Tự hào gì? Bất cứ một người nào còn lương tri và nhân bản đều cảm thấy đau đớn và xấu hổ.

Bốn mươi năm thống nhất, đất nước đang ở đâu? Theo ý chí của một nhóm người, cả một đất nước bị dẫn dắt đi theo một học thuyết, chủ nghĩa mà hầu hết các nước trên thế giới đều đã từ bỏ, một xã hội chủ nghĩa mà ngay cả người đứng đầu cũng không biết là bao giờ mới đi tới nơi, một xã hội nạc không ra nạc, mỡ không ra mỡ, không tạo điều kiện cho đất nước, người dân phát triển nhưng lại làm lợi cho quan chức câu kết với các nhóm lợi ích đục khoét từ tài nguyên cho đến từng đồng thuế phí của dân, gây ra bao cảnh oan khiên, tang thương, sai trái và bất bình trong xã hội.

Những người năm cũ rồi cũng già đi, rồi họ cũng phải tự buộc bản thân tha thứ cho những chính sách sai lầm trong và sau chiến tranh đã từng làm họ mất mát về người, của, tinh thần để họ có thể sống và yêu thương. Nhưng, họ làm sao có thể tha thứ khi họ nhìn thấy “bên thắng cuộc” không làm tốt vai trò lãnh đạo và đưa đất nước đi lên, kèm theo đó là những hệ lụy, tham nhũng, tàn phá và oan trái, khổ đau ngay ở thời bình cùng nguy cơ có thể mất nước?

Bốn mươi năm là quá đủ để những sai lầm có thể được sửa chữa, để những vết thương cũ lành miệng, để xây dựng và phát triển đất nước nếu đảng cộng sản và nhà nước thực sự là một đảng, nhà nước do dân, vì dân. Từ những tồi tệ trong quá khứ và hiện tại, ta có thể thấy và chứng minh cụm từ “do dân, vì dân” mà đảng và nhà nước thường xuyên sử dụng trong các văn bản chỉ là sự tuyên truyền, dối trá.

Vết thương trong lòng người, vết thương của đất nước chỉ có thể lành miệng khi và chỉ khi sự thật lịch sử được nhìn nhận và đánh giá một cách công bằng, trung thực, thẳng thắn làm nền tảng cho việc hoà giải và hoà hợp yêu thương. Điều này, đảng cộng sản không làm được.










SỞ HỮU TOÀN DÂN, KINH TẾ ĐẢNG & KINH TẾ NHÀ NƯỚC (FB Huy Đức)





Không phải chỉ có 32 hecta ở Phước Kiển; hơn 41 hecta khác ở vị trí đắc địa hơn – Tân Phong – cũng đã được công ty của Ban Tài chánh Quản trị Thành uỷ bán cho Quốc Cường Gia Lai. Có những giao dịch bắt đầu từ 2015 và phần lớn diễn ra trong năm 2016. Như vậy chữ ký của Tất Thành Cang trong giai đoạn chuyển tiếp Đinh La Thăng – Nguyễn Thiện Nhân chỉ là phần kết thúc một quy trình mà chắc chắn không chỉ Tất Thành Cang trách nhiệm.

Vụ việc có dấu hiệu tham nhũng, vấn đề chỉ còn chờ xem Thành uỷ có nghiêm minh.

Chưa bao giờ công cuộc chống tham nhũng được đẩy mạnh như gần đây. Bỏ tù bọn trộm cắp của dân là việc rất đáng hoan nghênh. Nhưng, nếu không đồng thời sửa cái căn nguyên thì khi thế hệ lãnh đạo mới buông tay, “con lắc” lại quay trở lại.

Nếu không phải là một công ty của Thành uỷ, liệu ở thời buổi này có tư nhân nào gom đất ở Nhà Bè, Quận 7 được 3, 4 chục hecta. Bao nhiêu hộ dân ở Phước Kiển, Tân Phong đã bị thu hồi đất bởi một cơ quan có quyền lực nhất. “Nhân dân” đã bị mất đất bởi những thế lực nhân danh “sở hữu toàn dân” để rồi chính họ nhìn thấy đất từ tay mình rơi vào tay các tư nhân thế lực.

Những đổ vỡ ở Tân Thuận, Dầu Khí, MobiFone hay ở VinaShin trước đây có vai trò của sự tha hoá trong bộ máy. Nhưng, bản chất vẫn là căn bệnh trầm kha của “kinh tế quốc doanh”. Tại sao các thương vụ bán rẻ, mua đắt không xảy ra giữa hai công ty tư nhân với nhau mà chỉ xảy ra giữa tư nhân và nhà nước. Không có cái lồng nào nhốt được lòng tham đâu. Các giao dịch mờ ám này chỉ có thể giảm đi khi nhà nước không còn kinh doanh nữa.

Tôi không tranh luận về “định hướng xã hội chủ nghĩa”. Điều mà người dân cần ở một nhà nước là làm sao để đất đai nhà cửa của họ không bị quan chức tham nhũng cấu kết với các đại gia tước đi; ngân khố không phải liên tục đổ vào những cái thùng không đáy.

Trừng phạt những cá nhân tham nhũng là cần thiết nhưng cày xới những mảnh đất nuôi dưỡng bọn tham nhũng ấy còn cần hơn. Cứ để quan hệ sở hữu toàn dân với đất đai như hiện nay; cứ để bàn tay quốc doanh thò vào mọi nơi, nhà nước “tranh mua, tranh bán” ở những ngành mà tư nhân làm tốt hơn thì chẳng những trước mắt không có kinh tế thị trường, lâu dài không có định hướng xã hội chủ nghĩa mà mâu thuẫn dâng lên giữa dân với chính quyền cũng khó mà lường hết.

*
Hai lô đất tại xã Phước Kiển, huyện Nhà Bè và phường Tân Phong, Quận 7, TP.HCM mua từ Công ty Đầu tư và Xây dựng Tân Thuận được QCG hé lộ trên…
BIZLIVE.VN


-------------------------------------


CHUYỆN ĐẤT...
(Cafe đắng đầu tuần)

Những nơi “xa mặt trời”, có những chuyện đất rất kinh khủng. Đã có nhiều “ví dụ đau thương” như tiếng súng Đoàn Văn Vươn (Hải Phòng), tiếng súng Đặng Ngọc Viết (Thái Bình), tiếng súng Đặng Văn Hiến (nhân vật của tôi, Đak Nông).

Có những câu chuyện mà tôi biết tại đô thị lớn nhất tại Việt Nam: Tp.HCM. Xin lấy chuyện từ thời Quận Thủ Đức cũ đến nay làm ví dụ.

Đất Quận 2, Quận 9, Quận Thủ Đức ngày xưa đều là Quận Thủ Đức. Từ sau năm 1975, những nơi này thuộc diện… khỉ ho cò gáy. Làn sóng mua bán đất nổi lên trong một thập niên gần đây, khi có thông tin phát triển khu Đông thành phố.

Đầu thập niên 90, theo quy định Nhà nước, những hộ dân từng góp đất nông nghiệp vào hợp tác xã thì trở về chân đất cũ. Trước đó, từ năm 1976, một số hộ gia đình ở trung tâm thành phố phải ra nơi này để “giãn dân”. Quận 2, Quận 9 tách khỏi Quận Thủ Đức.

Nhưng người dân mất đất trên chính nơi này, vì lòng tham của kẻ khác. Nếu nói về sai phạm đất đai khu vực này chỉ có thể hình dung bằng từ kinh khủng. Từ vô số hồ sơ tranh chấp đất đến việc cấp sổ đỏ cho đất đang tranh chấp, từ công sản bỗng hóa thành đất tư nhân, từ các quy hoạch treo và đề bù rẻ mạt đến việc thu hồi đất ngoài quy hoạch,…

Hồ sơ từ phường lên quận, từ quận lên thành phố, từ thành phố ra trung ương. Trung ương chỉ đạo nhưng không ai giải quyết. Trung ương chỉ đạo nhiều lần cũng vậy. Những chồng đơn thư cứ dày lên theo tháng, theo năm… Có những vụ việc mà đơn nhiều hàng chục kg. Có những trường hợp mà lãnh đạo thành phố (ví dụ như ông Nguyễn Thiện Nhân thời còn làm Phó Chủ tịch) bị cấp dưới qua mặt…

Dù sao, vẫn còn chút hy vọng cho người dân vì UBKT TW và TTCP đã vào cuộc. Tôi tin sẽ có đại án!

Xin gửi đến một clip nhẹ nhàng nhất trong số những chuyện “không chút nhẹ nhàng” như bị giang hồ đánh vì đi khiếu nại, bị từ chối không tiếp hay không giải quyết khiếu nại, bị mất trắng đất, bị lừa mua đất tranh chấp, bị luật sư lẫn nhà báo lừa tiền,… nhiều không đếm xuể:  https://www.facebook.com/quocan.mai/videos/10211110548832122/








TƯỚNG, TÁ VIỆT NAM, CÁC ÔNG ĐANG Ở ĐÂU? (Trương Minh Ẩn)




Trương Minh Ẩn
22/04/2018

Không cần nói đến chuyện to tát, như chuyện đòi lại quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đã bị thôn tính gần hết của kẻ mộng bá chủ Trung Quốc, mà chỉ nói đến chuyện nhỏ hơn, chuyện ngay trong vùng biển nước ta, cũng bị kẻ bành trướng này cho tàu bè quấy nhiễu, cướp phá… liên tục.

Hai vụ tấn công ngư dân Việt Nam liên tiếp xảy ra trong hai ngày 16/4 và 20/4 vừa qua là sự kiện mới nhất.

Ngày 19/04, Ngư dân Phùng Trung Thành ở thôn Tây, xã An Hải, huyện Lý Sơn, Quảng Ngãi, chủ tàu và kiêm thuyền trưởng tàu QNg 96355 TS, đã cập cảng Lý Sơn, trình báo với ngành chức năng, tàu của mình bị tàu Trung Quốc xua đuổi, cướp tài sản tại ngư trường Hoàng Sa.

Vụ việc xảy ra vào khoảng 11 giờ trưa ngày 16/4, khi ông Thành đang cho tàu tham gia khai thác rau câu chân vịt tại khu vực sát đảo Bom Bay (thuộc quần đảo Hoàng Sa) thì một tàu Trung Quốc xuất hiện thả xuồng cùng bảy người với đầy đủ vũ khí, uy hiếp tàu cá. Khi lên tàu, bảy người này sử dụng dùi cui khống chế, bắt dồn toàn bộ bảy ngư dân quỳ trên mũi tàu. Những kẻ này bắt đầu lục tung tàu cá. Khoảng hơn một giờ sau, chúng cướp thiết bị gồm hai máy định vị, 20 can dầu DO cùng một số ngư cụ khác. Ước tính thiệt hại gần 100 triệu đồng.

Chiều cùng ngày, ông Nguyễn Quốc Chinh, chủ tịch Nghiệp đoàn nghề cá An Hải cho biết thêm, ngoài tàu cá QNg 96355, còn có hai tàu cá khác của ngư dân Lê Hơn và Ngô Văn Ngãi cũng bị xua đuổi, cướp tài sản tại ngư trường Hoàng Sa của Việt Nam, các tàu này đang trên đường về nên chưa rõ thiệt hại. Ông Chinh nói đó là tàu… nước ngoài. Các quan chức nước ta là vậy, thường gọi chúng tàu nước ngoài với tàu “lạ”, dù chúng là những con tàu cướp bóc khá quen thuộc.

Sáng ngày 21/04, Ủy ban Quốc gia ứng phó sự cố, thiên tai và tìm kiếm cứu nạn, Cục Cứu hộ cứu nạn (Bộ Quốc phòng) cho biết, một vụ việc nghiêm trọng xảy ra lúc 8 giờ sáng 20/4, tại vị trí 16 độ 36 phút vĩ độ bắc và 112 độ 50 phút kinh độ đông, cách đảo Linh Côn, thuộc quần đảo Hoàng Sa khoảng 7 hải lý về phía đông Đông Nam. Tàu cá QNg 90332 TS đã bị 2 tàu Trung Quốc mang số hiệu 45103 và 46001 đâm chìm, khiến 6 ngư dân trên tàu cá Quảng Ngãi phải phát tín hiệu cứu nạn khẩn cấp.

Và trong bài viết, “Tàu cá Trung Quốc tăng đột biến ở Trường Sa” đăng trên báo Thanh Niên ngày 19/4/2018, tác giả Mai Thanh Hải, cho biết, trong chuyến công tác ở Trường Sa giữa tháng 4/2018, phóng viên báo Thanh Niên đã chứng kiến, tận mắt thấy hàng chục tàu cá Trung Quốc các loại tập trung xung quanh căn cứ mà họ xây dựng trái phép trên bãi Huy Gơ của Việt Nam.

Dẫn nguồn từ các cán bộ hải quân Việt Nam, cho biết: “Phía Trung Quốc rất quyết liệt xua đuổi, ngăn cản các tàu thuyền nước ngoài đi cách đảo 3 – 4 hải lý. Thậm chí tháng 4.2017, khi tàu KN-490 của Việt Nam chở đoàn khách dân chính đảng ra thăm làm việc với cán bộ chiến sĩ đảo Sinh Tồn Đông, neo phía ngoài nhưng phía Trung Quốc vẫn cho xuồng cao tốc chở binh lính vũ trang ra ngăn cản”.

Các phóng viên báo Thanh Niên đã có mặt tại đảo Sinh Tồn Đông, chứng kiến “hàng chục tàu cá dân binh Trung Quốc neo trong âu tàu do Trung Quốc xây dựng trái phép ở bãi cạn Huy Gơ. Trong số đó, đáng chú ý nhất là 2 tàu mang số hiệu ‘Quỳnh Lăng Sa 18333’ và ‘Jiang Cheng 18111’ do có tải trọng rất lớn vượt trội các tàu cá thông thường và giàn cẩu tự hành khổng lồ phía sau. Theo phán đoán, đây có thể là những tàu vận tải xây dựng đa chức năng.
Một cán bộ trên đảo Sinh Tồn Đông cho biết: ‘Từ đầu năm đến nay, số lượng tàu Trung Quốc xung quanh khu vực Huy Gơ – Ba Đầu tăng nhanh đột biến. Có thời điểm, 40 – 50 chiếc tàu cá dân binh, tàu vũ trang giả dạng tàu cá ken thành bè ở bãi Ba Đầu, ban đêm hệ thống đèn chiếu sáng nhìn như thành phố nổi’.”

Các vụ việc đã được vài tờ báo “lề phải” đăng rải rác, trong khi các cơ quan chính phủ im hơi lặng tiếng. Đáng nói hơn, không thấy bóng dáng các ông tướng ông tá đâu cả. Tướng tá Việt Nam đang bận làm gì, sao các ông không lên tiếng khi chủ quyền đất nước bị xâm phạm?

Có lẽ họ đang ở tận Syria, bận giúp nước này… chống Mỹ, khi liên quân Mỹ đáp trả vụ chính phủ Syira sử dụng vũ khí hóa học. Những ngày gần đây, khi xảy ra chiến sự trên đất nước Syria, các ông tướng tá Việt Nam rất mạnh miệng đưa ra một số tuyên bố. Xin điểm danh một số nhân vật sau đây:

Trả lời phỏng vấn báo Dân Việt, ngày 14/04, Thượng tướng Võ Tiến Trung, cựu Ủy viên Trung ương Đảng, cựu Giám đốc Học viện Quốc phòng, lên án: “Việc Mỹ đưa lực lượng quân sự tấn công Syria là hành động vi phạm luật pháp quốc tế hết sức nghiêm trọng”.

Thượng tướng Võ Tiến Trung. Ảnh: Dân Việt

Ngày 15/04/2018, trang Soha dẫn nguồn từ trang Thời Đại, có đăng bài viết của Thiếu tướng Hoàng Kiền, anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, từng là Trung đoàn trưởng Trung đoàn Công binh Hải quân 83, cựu Tư lệnh Binh chủng Công binh: “Vụ tấn công của Mỹ-Anh-Pháp đã bị bẻ gẫy – Thắng lợi của Nga và Syria”.

Thiếu tướng Hoàng Kiền. Ảnh: Thời Đại/ Soha

Đại tá Lê Thế Mẫu có hai bài bút chiến giúp Syria, đăng trên Thời Đại. Bài: Cuộc chiến tranh vấy bẩn của Mỹ ở Syria” và sự thật về kẻ chiến thắng đã được báo Sputnik đăng lại ngày 19/4/2018 và bài “Đại tá Lê Thế Mẫu: Trận đánh nảy lửa ở Syria, hai bên đối đầu đều tuyên bố thắng cuộc – Đâu là sự thật?” được Soha đăng lại ngày 18/4/2018.

Đại tá Lê Thế Mẫu. Ảnh: Thời Đại/ Soha

Các vị tướng lãnh Việt Nam, mặc dù hưởng lương từ tiền thuế của dân, nhưng không bảo vệ dân, cũng chẳng quan tâm tới chủ quyền biển đảo bị Trung Quốc xâm lược. Các ông vẫn tiếp tục tư duy chống Mỹ như thời chiến tranh, giúp nước Nga, là nước không chỉ im lặng, mà còn tỏ ra đồng tình trong vấn đề biển Đông của Trung Quốc, một kẻ muốn nuốt trọn lãnh hải Việt Nam để hiện thực giấc mộng Trung Hoa. Dân nuôi các ông là ‘nuôi ong tay áo’, các ông không khác gì con cáo, con chồn.

Đại văn hào Mark Twain có câu, “Chẳng thà mình không nói, để người ta tưởng mình ngu, còn hơn mở miệng ra, để người ta không còn nghi ngờ gì nữa”. Các ông ‘câm như hến’ đối với chuyện xảy ra trên đất nước mình, chuyện sống còn của dân tộc, của dân chúng mình, nhưng ra rả chuyện của thiên hạ. Các ông chẳng những ngu, mà còn hèn hạ, sợ Tàu, chống Mỹ.







BẢN TIN TỐI 23-4-2018 (Báo Tiếng Dân)





Tin Việt Nam

Tin Biển Đông
Vụ tàu Trung Quốc đâm chìm tàu cá: Ngư dân trắng bệch, cố bám vào mũi tàu chìm, theo báo Thanh Niên. Ngư dân Nguyễn Tấn Ngọt, kể: Sáng 20/4, khi đang đánh cá thì hai tàu Trung Quốc, số hiệu 45103 và 46001, xuất hiện. Tàu ông Ngọt bỏ chạy, nhưng đã bị “2 tàu của Trung Quốc kẹp hai bên liên tục đâm va hơn 1 giờ đồng hồ khiến tàu cá QNg 90332 TS chết máy, bị bể ván, nước tràn vào tàu. 5 người đi trên 2 tàu Trung Quốc mặc toàn đồ đen, mang theo súng, nhảy qua tàu cá QNg 90332 TS khống chế, buộc ngư dân khai họ tên, quê quán, lăn tay vào giấy”.

Lực lượng biên phòng Sa Kỳ thăm hỏi động viên các ngư dân (tối 22.4). Ảnh: T.H/ LĐ

Hội nghề cá Quảng Ngãi phản đối hành động vô nhân đạo của tàu Trung Quốc, theo báo Công Lý. Hội nghề cá Quảng Ngãi đề nghị Hội nghề cá Việt Nam và cơ quan chức năng Việt Nam “có biện pháp phản đối mạnh mẽ hành động vô nhân đạo của các tàu Trung Quốc, yêu cầu phía Trung Quốc điều tra bồi thường thiệt hại cho ngư dân, để ngư dân Việt Nam yên tâm ra khơi bám biển sản xuất”. Vẫn như mọi khi, chỉ có Hội nghề cá lên tiếng.

Báo Tuổi Trẻ đặt câu hỏi: Nối liền đường 9 đoạn, Trung Quốc âm mưu độc chiếm Biển Đông? Về yêu sách “đường lưỡi bò” mới, bài báo phân tích: “Đường lưỡi bò mới không những xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa, mà còn phớt lờ vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam… Đây sẽ là lần đầu tiên người ta nhìn thấy rõ ràng ranh giới các yêu sách của Trung Quốc trên Biển Đông”.

Báo VnExpress đưa tin: Đô đốc Mỹ nói chỉ chiến tranh mới ngăn Trung Quốc chiếm Biển Đông. Đô đốc Philip S. Davidson, người được đề cử làm tư lệnh Hạm đội Thái Bình Dương của Hải quân Mỹ, nhận định: “Khi xâm chiếm được Biển Đông, Trung Quốc có thể mở rộng ảnh hưởng xuống phía nam và triển khai sức mạnh tới tận châu Đại Dương, cũng như thách thức sự hiện diện của Mỹ trong khu vực. Bắc Kinh hiện có thể kiểm soát Biển Đông trong mọi kịch bản, trừ việc gây chiến tranh với Washington”.


Dời đồn biên phòng, xây resort
Báo Lao Động đưa tin: Nơi đặt dự án FLC là vùng đất Quảng Ngãi có truyền thống bám biển Hoàng Sa, Trường Sa. Theo đó, dải đất ven biển nối từ khu kinh tế Chu Lai, Quảng Nam qua các xã ven biển huyện Bình Châu, Quảng Ngãi – nơi mà FLC dự kiến triển khai dự án – có vị trí chiến lược về quốc phòng, đặc biệt là với an ninh biển đảo.

Bài báo cho biết: “Nơi đây được biết đến bởi có những ngư phủ tham gia những suất binh phu đầu tiên dong buồm ra khơi, khai thác hải sản, xác lập chủ quyền trên quần đảo thiêng liêng Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam theo lệnh các đời vua chúa nhà Nguyễn”.


Tân Thuận – Quốc Cường Gia Lai
Thành ủy TP HCM kiểm tra dấu hiệu vi phạm pháp luật vụ mua đất công giá rẻ, cổ phiếu nhà Cường đô la bốc hơi gần 1.000 tỉ, theo báo Dân Việt. UBKT Thành ủy TP HCM cho biết, họ sẽ kiểm tra, làm rõ “nội dung, tính chất, mức độ, hậu quả các vi phạm cũng như trách nhiệm của các cá nhân, tập thể” có liên quan đến vụ Công ty Tân Thuận bán rẻ hơn 30ha đất công cho Quốc Cường Gia Lai, rồi báo cáo BTV Thành ủy trước ngày 8/5/2018.

Do những bê bối, móc ngoặc, trong vụ mua bán này, sau phiên giao dịch ngày 23/4, “vốn hoá của Quốc Cường Gia Lai trên thị trường chứng khoán hôm nay mất thêm 206 tỷ đồng. Tổng cộng, trong 4 phiên vừa qua, công ty này ‘bốc hơi’ tới 908 tỷ đồng”.


Cướp đất của dân
Báo Pháp Luật Plus có bài: “Oán khí” ở dự án tỷ đô: Bị đẩy vào đường cùng, bà lão thà đi tù vẫn quyết giữ đất. Bài viết nhận định: “Người nông dân xã Long Hưng, dù 10 năm nay đã là ‘nông dân không ruộng’, vẫn giữ nguyên đặc trưng nông dân Nam bộ: hiền hậu, nhưng khi đã bị áp bức đẩy vào tình cảnh ‘con giun xéo mãi cũng quằn’ thì sẽ phản kháng đến ‘còn cái lai quần cũng đánh’.”

“Bà lão” ở đây là bà Lê Thị Sáng, là “con nhà nòi” cách mạng, mẹ chồng, mẹ đẻ đều là Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, rồi vợ chồng bà cũng tham gia kháng chiến. Bà Sáng cho biết, bà “hoạt động bí mật từ thời thiếu nữ, được tặng Huy chương Kháng chiến hạng Nhất. Bà bảo đánh với Mỹ, súng thật, đạn thật, sống chết mong manh, bà không ngán. Nay ‘đánh’ với ‘dự án bẩn’, bà thà ở tù, chứ không giao một tấc đất”.

Bà Sáng tự hào đã đánh nhau trong thời Chiến tranh Việt Nam, rồi nay “đánh” tiếp dự án bẩn. Nhưng những người miền Nam như bà lại có lẽ không nhận ra rằng, nếu họ không tham gia “kháng chiến” thì có khi họ chẳng phải đánh trận nào, không phải đánh nhau với người Mỹ trong thời chiến, hay đánh nhau với “dự án bẩn” thời bình, bởi vì người Mỹ đến miền Nam để hỗ trợ đồng minh, chứ không phải để cướp đất.


Tận thu ở khắp nơi
Báo Tiền Phong đưa tin: Chị em mồ côi vẫn phải nộp phí vận động tại Quảng Nam. Theo đó, “mồ côi cả cha và mẹ, lại chưa đến tuổi lao động nhưng hai chị em Trần Thị Kim Yến ở Quảng Nam vẫn nhận được thông báo của xã về giao nộp thuế, các khoản nghĩa vụ và các khoản đóng góp năm 2018”.

Ông Trần Quý Xuyên, trưởng thôn Phước Ninh, xã Quế Thuận, huyện Quế Sơn, chống chế: “Năm nay xét thấy hai em đó cũng ổn định rồi, anh em chú bác cũng có điều kiện. Thôn cũng có suy xét đến điều kiện kinh tế, hoàn cảnh gia đình, các em mồ côi nhưng có tài sản cha mẹ để lại”. Chỉ cần thấy hai đứa bé mồ côi có ít tài sản, là các quan đã muốn cướp, phải chăng đó là bản chất của “tinh thần cách mạng vô sản” của ĐCS?

Bảng thông báo về các khoản thu mà 2 chị em mồ côi ở Quảng Nam phải nộp trước ngày 28/4/2018. Ảnh: Báo Tiền Phong


Công an “nhân dân”
Công an huyện Tân Hiệp, tỉnh Kiên Giang quyết định cho ra khỏi ngành nguyên thượng úy công an bị tố lừa đảo, theo báo Người Lao Động. Thượng úy Huỳnh Chí Cường bị cho ra khỏi ngành “do có 2 năm liền không hoàn thành nhiệm vụ. Trước đó, nguyên thượng úy này cũng đã nhận kỷ luật bằng hình thức cảnh cáo và cách chức phó đội trưởng do có liên quan đến việc bị người dân tố cáo về hành vi ‘Lừa đảo chiếm đoạt tài sản’.”

Trước đó, một người dân huyện Tân Hiệp đã hùn tiền với Cường để mua mảnh đất rộng 14.000 m2 ở huyện Phú Quốc. “Cả hai thỏa thuận sẽ chia đôi số tiền nhận bồi thường, chuyển đổi nghề, tạo việc làm và hỗ trợ di chuyển khi Nhà nước thực hiện thu hồi đất làm dự án”. Đến khi nhận được số tiền hơn 7,1 tỉ đồng, Cường chỉ đưa cho người kia hơn 730 triệu đồng.


Bê bối ở Eximbank
TAND tỉnh Nghệ An quyết định hoãn xử vụ hơn 50 tỉ đồng tiết kiệm ở Eximbank ‘bốc hơi’, theo báo Thanh Niên. Trước đó, TAND Nghệ An dự định xử vụ Nguyễn Thị Lam và đồng phạm chiếm đoạt hơn 50 tỉ tiền gửi tiết kiệm của khách hàng ở Eximbank vào ngày 26/4. Tuy nhiên, ông Lê Văn Quyết, Tổng giám đốc Eximbank, đã gửi đơn đề nghị hoãn phiên tòa.

Báo Lao Động đưa tin: Lại một lần nữa Eximbank dây dưa vụ 245 tỉ đồng. Đại diện của doanh nhân Chu Thị Bình, người bị mất 245 tỉ gửi tiết kiệm ở Eximbank, cho biết: “Đã quá nhiều lần làm việc, thương lượng, nhưng kết quả vẫn như cũ, Eximbank vẫn dây dưa chưa trả tiền cho khách hàng”.  

Phó thủ tướng yêu cầu Bộ Công an, NHNN giải quyết vụ ‘bốc hơi’ 245 tỉ tại Eximbank, theo báo Một Thế Giới. Văn phòng Chính phủ cho biết, họ đã nhận được đơn gửi Thủ tướng của doanh nhân Chu Thị Bình, phản ánh vụ bà Bình bị mất 245 tỉ tiền gửi tiết kiệm tại Eximbank.


Tài nguyên bị xâu xé
Báo Lao động có bài: Những dòng sông… thương tật. Khai thác cát đá tràn lan, hầu hết những con sông lớn ở Bình Định đều thành công trường ngổn ngang. Tài nguyên bị tận thu công khai với giấy phép và sự tiếp tay của chính quyền, nhưng hậu quả thì người dân gánh chịu: “Sạt lở nghiêm trọng; công ăn việc làm, sinh hoạt người dân bị đảo lộn vì bụi bặm, tiếng ồn; hạ tầng giao thông bị tàn phá…

Nhiều công ty được cho là sân sau của lãnh đạo địa phương, ngang nhiên vi phạm pháp luật mà không gặp khó khăn gì. Công ty Phúc Lộc được cấp phép khai thác cát xây dựng tháng 4/2017, nhận quyết định thuê đất tháng 3/2018, “thế nhưng trên thực tế, từ năm 2016, 2017, doanh nghiệp đã ‘tiến hành khai thác cát tại khu vực nêu trên’ khiến phát sinh hậu quả môi trường mà bây giờ nhiều cơ quan công quyền phải chạy theo sau vá víu”.

Cạo trọc, vét nhẵn, tận diệt “hàng rừng”, theo báo Lao Động. Chợ động vật hoang dã nhộn nhịp nhiều năm nay tại Long An và các tỉnh lân cận. Lãnh đạo Hạt Kiểm lâm huyện Thạnh Hóa (Long An) cho biết, hầu hết “hàng rừng ở chợ động vật Thạnh Hóa đều được đem về từ Campuchia”. Tuy nhiên, phóng viên Lao động điều tra thì “chim trời, rùa, rắn… vẫn được bắt ở thiên nhiên Việt Nam rất nhiều…

Đặc biệt, ở nhiều nơi, việc vận chuyển, mua bán được lực lượng kiểm lâm bảo kê. Giấy phép vận chuyển động vận hoang dã có hẳn hoi, do chính cán bộ kiểm lâm cấp: “Điều hết sức bất ngờ là sáng hôm sau, người gọi điện cho chúng tôi để đưa giấy tờ lại là một cán bộ kiểm lâm đứng tuổi”.


Ô nhiễm môi trường
Báo Dân Sinh đưa tin: Dân phải bỏ nhà vì không chịu được ô nhiễm từ bãi rác tạm. Bãi tập kết rác tạm rộng khoảng 10 hécta, nằm giữa lòng thành phố Vĩnh Yên, Vĩnh Phúc. Suốt 10 năm qua, bãi rác tiếp nhận hơn 100 tấn rác mỗi ngày. Bãi rác chỉ cách nhà dân 10m “Mùi thối, ruồi muỗi, nước thải rỉ ra tràn ngập vào khu dân cư”. Nhiều người cắn răng chịu đựng, những người có điều kiện thì chuyển đi nơi khác sinh sống.

Một người dân cho biết: “Mùi hôi thối từ bãi rác tra tấn ngày đêm không ai chịu nổi. Thêm nữa là nước giếng của các hộ dân xung quanh bị ô nhiễm, dân phải đi mua nước bình về dùng… Còn nước rỉ thải thì chảy tràn ra khu dân cư mỗi khi mưa xuống”. Người dân ròng rã yêu cầu chính quyền xử lý, nhưng 10 năm qua, chính quyền làm ngơ.

Xót thương con sông nhiều năm “oằn mình” chứa hàng trăm thứ rác thải nguy hại, theo báo Môi Trường và Cuộc Sống. Hai bên bờ sông thuộc huyện Khoái Châu, Hưng Yên, nhiều năm qua phủ kín rác thải sinh hoạt. Mặt sông đặc kín hàng trăm thứ rác, “từ chai lọ, túi nilong, xác động vật, bao thuốc trừ sâu sau khi sử dụng bị người dân “tiện tay” ném vỏ thẳng xuống sông”. Ý thức người dân chưa cao, cộng với công tác quản lý của chính quyền yếu kém, khiến con sông bị ô nhiễm nghiêm trọng.


Thực phẩm bẩn giết người
Báo Người lao động đưa tin: Tạm giữ khẩn cấp 5 người vụ cà phê nhuộm than pin dùng làm thực phẩm. Cơ quan chức năng cho biết, đã đủ bằng chứng khẳng định chủ cơ sở sử dụng đất đá, vỏ cà phê nhuộm than pin thực phẩm. Năm người bị khởi tố, bắt giữ vì hành vi vi phạm các quy định về an toàn thực phẩm gồm, vợ chồng chủ cơ sở, một người trực tiếp thực hiện tẩm than pin và 2 người khác.

Báo Kinh tế và Đô thị vạch trần: Thuốc, thực phẩm “dởm” hoành hành: Quản lý có vấn đề. Thực chất vấn đề cần được nhìn ở cấp độ quản lý và cơ quan cấp cao, bởi sự bất lương của một bộ phận người dân bắt nguồn từ cán bộ bất lương và do cán bộ tiếp tay. Cần nhìn rõ: “Tại nhiều vụ việc phát hiện buôn lậu, hàng giả, không có cơ quan nào chịu nhận trách nhiệm”.

VOV có bài: Người Việt nhẫn tâm đầu độc đồng bào bằng… đồ ăn, thức uống. Thực phẩm bẩn càng ngày càng nhiều và ngày càng nguy hiểm hơn. “Những vụ việc cà phê nhuộm lõi pin độc hại, trứng gà công nghiệp được tẩy trắng bằng hóa chất để thành gà ta, thực phẩm chức năng hỗ trợ điều trị ung thư giả… vừa bị phát hiện đã minh chứng rõ câu nói của một vị đại biểu Quốc hội ‘Con đường từ dạ dày đến nghĩa địa chưa bao giờ ngắn đến thế’.”

Thực phẩm bẩn tràn lan, cơ quan chức năng bất lực, người dân phải quay trở lại với việc “tự cung tự cấp” thực phẩm. Đây là hệ quả tất yếu người Việt phải gánh chịu do thói bàng quang, “cứ để đảng và nhà nước lo”, khi họ không có tiếng nói mạnh mẽ đối với các vấn đề xã hội.


Giáo dục
Báo Tuổi Trẻ đưa tin: Thực nghiệm chương trình phổ thông mới: ‘Không thất bại!’Chương trình thực nghiệm 1 tháng, các “chuyên gia” giáo dục Việt Nam kết luận thành công. GS Phạm Hồng Tung – chủ biên môn lịch sử – khẳng định: “Không có khái niệm thất bại. Khi triển khai dạy thực nghiệm, có những giáo viên dạy thành công, cũng có những người dạy lần đầu không thành công”.

Bình luận về bài báo, nhiều độc giả ngán ngẫm, năm nào cũng thử nghiệm. Hàng chục năm qua, từng lứa học sinh biến thành “chuột bạch”. Kết quả thì càng ngày càng tối tệ.
Báo Dân Trí đưa tin Buộc thôi việc giáo viên sờ vùng “nhạy cảm” của học sinh. Một thầy giáo ở Bình Dương đã kỷ luật, bị buộc thôi việc vì bị tố cáo sờ mó, ngắt nhéo vùng “nhạy cảm” của các em học sinh nữ trong suốt 4 năm.

Báo Tuổi Trẻ đưa tin: Cô giáo phạt học sinh lớp 1 ngậm dép vì nói chuyện trong lớp? Mạng xã hội đưa tin, một phụ huynh có con học lớp 1 tố cáo giáo viên dọa phạt 2 học sinh ngậm dép. Cô giáo này cho biết, cô chỉ bắt 2 học sinh để dép lên bàn, chưa ngậm “do 2 học sinh trên không chịu tập trung vào bài giảng mà cứ loay hoay làm việc riêng, nói chuyện… cô mới bắt học sinh để dép lên bàn và nếu cứ tiếp tục nói chuyện thì sẽ phải ngậm dép”.

Báo Người Đưa Tin có bài: 3 câu hỏi lớn về sự bất thường vụ giáo viên lùi xe làm học sinh tử vong. Vụ việc nghiêm trọng khiến 1 học sinh tử vong và 1 học sinh phải đi cấp cứu. Tuy nhiên, cơ quan chức năng chậm chạp, bao che và có dấu hiệu “chìm xuồng”.
Tác giả bài viết đặt ra 3 câu hỏi: “Giáo viên lùi xe làm học sinh tử vong ở trường tiểu học Vân Hồ, Sơn La, vì sao chưa khởi tố vụ án? Vì sao thầy Vì Văn Đương nhận lùi xe làm học sinh tử vong thay cho cô giáo Nguyễn Thị Hương và vì sao giáo viên này chậm bị đình chỉ công tác?”.


***

Tin thế giới

Chính trường Mỹ
Về luật sư cá nhân của ông Trump, Michale Cohen, là người bị điều tra tội hình sự, một số cố vấn của ông Trump lo ngại, ông Cohen sẽ hợp tác với các công tố viên, khai hết những gì liên quan tới ông Trump. Nhưng ông Trump tin tưởng rằng, Cohen sẽ không trở mặt, ABC đưa tin. Ông Trump tự tin rằng, Cohen sẽ không trở mặt, mà đứng về phía ông ta.

Một người đã từng làm việc với ông Cohen trong 10 năm, nói rằng, nhiều người tin Cohen sẽ trung thành với ông Trump, nhưng người này tin chắc Cohen sẽ trở mặt. Nhân vật này nói: “Một mặt, người ta có thể trung thành khi bị đưa lên mặt báo. Mặt khác, khó có thể trung thành với một người mà người đó không trung thành với bạn khi gia đình bạn đang bị hủy hoại“.







***









View My Stats