Monday, 26 June 2017

CÓ CẦN QUAN TÂM ĐẾN THỜI CUỘC HAY KHÔNG ? (FB Đặng Đình Mạnh)





Tôi có ngay câu trả lời là: KHÔNG!

Nếu bạn vẫn ung dung trả 100.000 đồng đề mua xăng dù vẫn biết trong đấy chỉ có 45.000 đồng là giá xăng, nhưng có đến 55.000 đồng là thuế phí các loại, chưa kể đến yếu tố chúng ta là một quốc gia xuất khẩu dầu hỏa. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.

Nếu bạn chấp nhận như lẽ đương nhiên khi con cái bạn rời ghế nhà trường mà không thể kiếm được việc làm, hoặc đi làm nhưng không thích ứng được với công việc vì sự đào tạo kém cỏi của hệ thống giáo dục. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.

Nếu bạn cảm thấy là “hạnh phúc của dân tộc” khi các chức vụ chính quyền cao cấp đều được trao cho những đứa trẻ ranh, bà con thân thuộc dù bất tài. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.

Nếu bạn thản nhiên trước tình trạng cán bộ nhà nước ngày càng giàu có, sống xa hoa bất thường so với mức lương nhận lãnh. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.

Nếu bạn thấy bình thường khi đã trả đủ loại thuế, phí cho cầu đường, môi trường mà vẫn phải sử dụng những con đường xuống cấp ngay khi mới hoàn thành, phải chịu đựng tình trạng ô nhiễm môi trường xung quanh. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.

Nếu bạn tin tưởng tuyệt đối vào báo đài chính thống mà không cần tìm hiểu về sự thật nào đang bị ẩn giấu. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.

Nếu bạn không thắc mắc với mỗi lần thông báo tăng thuế để trả cho số nợ công ngày càng cao vì sự bất lực với tình trạng tham nhũng. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.

Nếu bạn vẫn bàng quan với sự thua lỗ, thất thoát đến hàng trăm nghìn tỷ đồng của những công ty quốc doanh vứt tiền đóng thuế của bạn ra ngoài của sổ. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.

Nếu bạn dửng dưng với lá phiếu cử tri của mình để bầu cử cho bất cứ ai mà người ta chọn sẵn cho bạn, dù bất tài, bất xứng. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.

Nếu bạn không thấy xấu hổ khi thấy các quốc gia lân bang ngày càng thịnh vượng cho dù có xuất phát điểm kém hơn chúng ta. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.

Nếu bạn không thấy xót xa khi lãnh thổ của cha ông để lại nay ngày càng teo tóp, ngoại bang thì ngày càng lộng hành trước sự luồn cúi hèn hạ của đám sai nha bán nước. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.

Bạn KHÔNG quan tâm đến thời cuộc, mọi sự với bạn thật nhẹ nhàng, vì thế tôi không thể không chúc mừng bạn và nhân thể, tôi chia buồn cho xứ sở, nơi mà tôi với bạn cùng là đồng bào. Vì lẽ, sự thờ ơ về thời cuộc có thể là hạnh phúc của bạn, nhưng là sự vô phúc của dân tộc này.

Luật sư Đặng Đình Mạnh





HÈN CÓ HỆ THỐNG (Phạm Đoan Trang)





Trong những tiêu chuẩn nhân quyền quốc tế áp dụng cho việc bắt và giam người trước khi xét xử, có một quy định mà bất cứ ai tìm hiểu về nhân quyền cũng phải biết, đó là quy định về quyền được có thời gian và phương tiện thỏa đáng để chuẩn bị bào chữa.

Cụ thể, tất cả những người bị buộc tội hình sự đều phải được cho THỜI GIAN THỎA ĐÁNG và phương tiện hỗ trợ thỏa đáng để chuẩn bị cho việc bào chữa, kể cả cơ hội trao đổi riêng với luật sư do chính họ chọn.

Bị can, bị cáo phải có khả năng trao đổi, tham vấn luật sư, mà không bị can thiệp, không bị kiểm duyệt, và việc trao đổi, tham vấn phải được RIÊNG TƯ TUYỆT ĐỐI: Phỏng vấn giữa người bị bắt và luật sư của họ có thể được tiến hành trong tầm nhìn, nhưng không phải trong tầm nghe, của các quan chức hành pháp.

Quyền được bào chữa này áp dụng cho tất cả các giai đoạn của tiến trình tố tụng, kể cả giai đoạn điều tra.

* * *

Đấy là lý thuyết. Trên thực tế, an ninh Khánh Hòa đã biệt giam Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (blogger Mẹ Nấm) suốt từ 10/10/2016 đến giữa tháng 6/2017 mới “cho phép” luật sư của Như Quỳnh vào gặp chị trong trại giam, “trước sự chứng kiến của cán bộ trại cũng như một số an ninh P92, tất cả đều được quay phim” (lời luật sư Nguyễn Khả Thành thuật lại trên Facebook).

Trong khi đó, phiên tòa đã được ấn định là sáng 29/6. Các luật sư sẽ bào chữa cho Như Quỳnh kiểu gì trong khoảng thời gian vài tuần từ lúc được gặp chị cho đến ngày xét xử, và trong điều kiện mọi cuộc gặp (nếu có) đều phải xin phép an ninh, còn bị an ninh dí máy quay phim tận mặt?

Công an muốn luật sư phải nghiên cứu hồ sơ và bào chữa kiểu “thần tốc, thần tốc hơn nữa” như Võ Nguyên Giáp đánh trận chăng?

Không phải đâu. Chỉ là họ muốn bảo đảm “chiến thắng toàn diện và tuyệt đối” thôi. Đã bắt giữ tùy tiện, đã triệu tập và đe dọa nhân chứng, đã lừa Như Quỳnh “ở ngoài không ai quan tâm đến chị đâu”, đã thổ ra được một bản cáo trạng kết tội Như Quỳnh, còn cố cài thêm câu “Nguyễn Ngọc Như Quỳnh… không thành khẩn khai báo, không ăn năn hối cải… nhận thức xã hội còn phiến diện tiêu cực, do vậy cần xem xét xử lý nghiêm minh”. Đã làm đủ trò như vậy rồi, vẫn không yên tâm. Vẫn phải cố làm sao để “ta nhất định thắng” cơ.

HÈN CÓ HỆ THỐNG!

Ngược lại, vụ án của luật sư Nguyễn Văn Đài và Lê Thu Hà dường như đã được Bộ Công an yên chí chơi màn “ngâm tôm”. Hơn một năm rưỡi biệt giam hai con người, kể cả một phụ nữ trẻ vô tội như Lê Thu Hà, thiết tưởng đã thừa thời gian để an ninh làm đủ trò để bảo đảm chắc phần thắng khi ra tòa. Nhưng không, họ vẫn om đấy, “ngâm” đấy. Chẳng qua cũng chỉ là một đòn hành hạ để bẻ gãy ý chí của Nguyễn Văn Đài và Lê Thu Hà, để hai người phải tuyệt vọng và khuất phục mà thôi.

* * *

Trong một diễn biến khác, giáo sư Lưu Hiểu Ba, 61 tuổi, tù nhân lương tâm nổi tiếng Trung Quốc, đã được Trung Cộng thả khỏi tù, cho vào bệnh viện chờ chết: Ông bị ung thư gan giai đoạn cuối, mới phát hiện vào cuối tháng 5 vừa qua.

Sự kiện này gợi cho ta nhớ đến thầy giáo Đinh Đăng Định, người cũng bị tù vì vận động kiến nghị tập thể chống dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên. Ông phát bệnh ung thư dạ dày ở trong nhà tù cộng sản, được thả cho về nhà đúng một tháng thì mất (đầu năm 2014).

Sao cộng sản Trung Quốc, Việt Nam giống nhau đến vậy?

Lại nhớ đến hồi Lưu Hiểu Ba nhận giải Nobel Hòa bình (năm 2010). Báo chí, dư luận viên Trung Quốc ào ào đăng bài mạ lỵ ông đã đành, mấy tờ quân đội, công an và dư luận viên Việt Nam cũng lăng xăng chửi góp mấy bài – không hiểu là do Tuyên giáo Trung Cộng chỉ đạo hay là chủ động làm để tâng công với quan thầy.

Chúng chẳng buồn che giấu cái hèn của chúng nữa.





MỘT CHẾ ĐỘ VÔ NHÂN TÀN BẠO (Trần Thảo - Danlambao)





Năm 1973 Hiệp định Paris được ký kết giữa hai miền Nam Bắc Việt Nam để thực hiện việc đình chiến. Đó là trên lý thuyết, chứ thực tế có thể nói đó là một hiệp định được ký giữa Hoa Kỳ và Miền Bắc Việt Nam. Hoa Kỳ vì lợi ích chiến lược của mình, đã bắt tay với Tàu Cộng và bỏ rơi miền nam Việt Nam trong vòng vây của quỷ dữ, cố ý ép chính quyền VNCH phải ký kết Hiệp định Paris với vô vàn những điều kiện bất lợi.

Trong những điều khoản của Hiệp định Paris, có việc trao đổi tù binh của hai bên, và nhà văn quân đội Phan Nhật Nam đã ghi lại những hình ảnh rất thật, rất thê thảm của sự kiện này trong bút ký Tù Binh Và Hòa Bình. Qua đó, ta thấy được bản chất vô nhân, tàn bạo của chế độ CSVN.

Những tù binh VNCH được phía CSBV trao trả cho phía miền nam không người nào là trông có vẻ mạnh khỏe. Tất cả đều chỉ còn da bọc xương, đi đứng lóm thóm vô hồn, trong ánh mắt chỉ thấy nỗi lạc lỏng, sợ hãi. 

Trong khi đó, những tù binh của CSBV được miền Nam trao trả cho miền Bắc, người nào cũng khỏe mạnh, quần áo tươm tất. Nhưng điều quái đản là trước khi bước xuống thuyền để được chở qua bên kia sông Bến Hải, tất cả những tù binh này trút bỏ quần áo và tất cả những đồ dùng cá nhân mà miền Nam đã nhân đạo cung cấp cho họ.

Qua những giây phút ban đầu sửng sốt, những người thuộc chính quyền VNCH nhìn ánh mắt tiếc nuối của những tù binh CSBV khi trút bỏ những quần áo và đồ dùng cá nhân, ai cũng hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Ở miền Bắc nghèo nàn tăm tối kia, làm gì mà những tù binh có được những quần áo tốt như thế, nhưng họ không thể mang chúng về, bởi vì đó chính là tai họa cho bản thân và gia đình trong một xã hội cộng sản. Sẽ bị kiểm điểm, phê bình là mang tư tưởng đầu hàng Mỹ Ngụy, ham bơ thừa sữa cặn v.v... đủ thứ hầm bà lằng. Miền Bắc VN đã cai trị người dân bằng rình mò, đấu tố, kiểm tra hộ khẩu v.v... một lề lối công an trị đã khiến cho người dân lúc nào cũng nơm nớp lo âu, sợ hãi.

Sau 1975, cả nước thống nhất, và lề lối cai trị của chế độ cộng sản đã bao phủ cả nước. Người dân miền Nam mới thực sự trải qua những cơn ác mộng và hiểu được cộng sản vô nhân tàn bạo cỡ nào.

Nhưng khi thế giới đã bước vào một thiên niên kỷ mới, mà bản chất tàn bạo một cách man rợ của người CSVN chẳng những không hề thay đổi về hướng tốt đẹp mà còn trở nên dã man hơn, tệ hại hơn loài lang sói.

Những phụ nữ chân yếu tay mềm như Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần Thị Nga, họ chỉ có một tấm lòng lo lắng vì sinh mệnh của dân tộc, họ mong mỏi con người Việt Nam biết quý trọng và giữ gìn giang sơn gấm vóc mà cha ông đã đổ bao máu xương mới gầy dựng được. Họ có tội tình gì? Họ chỉ có tư tưởng trái chiều với tư tưởng hèn mọn của chế độ, lúc nào cũng mong vuốt đuôi thiên triều, cúi mặt nhường nhịn hết lần này tới lần khác sự xâm lấn đầy cuồng ngạo của lũ giặc Tàu. Chế độ CSVN đã không biết quý trọng và phát huy tinh thần yêu nước của người dân mà còn trù dập, đàn áp thẳng tay, không chút xót thương. Những nhân tài tinh hoa như Phạm Minh Hoàng, như Trần Huỳnh Duy Thức người thì bị giam vào lao ngục, kẻ thì bị tước quốc tịch, trục xuất qua Pháp. Những phụ nữ cao quý như Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần Thị Nga thì phải xa con nhỏ, sống trong lao ngục. Có một nền tư pháp nào mà ác độc và vô nhân như CSVN khi không cho người mẹ như bà Tuyết Lan được vào thăm hay gửi đồ thăm con gái Như Quỳnh, không được phép dự khán buổi xử gọi là công khai của con mình? Còn có xã hội nào dã man hơn CSVN khi chị Trần Thị Nga trong tù bị rách niêm mạc cuống họng, không ăn gì được, phải ăn cháo, sức khỏe suy kiệt trầm trọng, nhưng chế độ lao tù CSVN vẫn không cho phép chị Trần Thị Nga được điều trị ở bệnh viện.

Đối xử với dân của mình thì tàn bạo vô nhân như thế, nhưng lại nghênh ngang khoe khoang cùng Cuba canh giữ hòa bình thế giới.

Trẻ em miền xa miền ngược, đi học không có phương tiện qua sông, treo mình tòn ten như nghệ sĩ xiếc, nguy hiểm trăm bề, mà chế độ không thèm quan tâm, nhưng lại gửi tặng nhân dân Cuba 5000 tấn gạo. Bệnh viện cả nước luôn quá tải, người bệnh nằm la liệt khắp bệnh viện không ai quan tâm, chỉ để ngân sách mấy trăm ngàn tỉ xây tượng Hồ Chí Minh khắp nơi. Chế độ CSVN cũng đã bỏ ra bao nhiêu ngàn tỉ để xây dựng những cơ xưởng quốc doanh như nhà máy xi măng, nhà máy giấy rồi để đắp ụ, từ từ phân hủy với gió mưa.

Làm sao có thể kể cho hết những trò quái đản, nghịch lý đang xảy ra trên quê hương Việt Nam dưới sự cai trị của chế độ CSVN, một chế độ vô nhân, tàn bạo thuộc hạng đệ nhất của nhân loại.

27.06.2017




View My Stats